CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Nghe nói chú yêu LOLI


Phan_13

Mộc Mộc do dự hồi lâu, cuối cùng cũng trả lời.

“Tôi đang đi mua sắm.”

Rất nhanh một tin nhắn mới lại đến.

“Anh không tin, em nhất định đang ở trong bệnh viện.”

Mộc Mộc tưởng Trầm Ngang đi ra thấy mình, vội khe khẽ bước đến trước cửa phòng anh, lén lút nhìn qua cửa thủy tinh hơi hé mở, phát hiện anh đang chăm chú cúi đầu cầm điện thoại di động nhắn tin.

Mộc Mộc tò mò, nhắn tin hỏi.

“Sao anh lại biết?”

Cách gần nửa phút, Trầm Ngang mới nhắn tin lại.

“Bởi vì em là Lâm Mộc Mộc anh yêu nhất.”

Mộc Mộc nắm chặt di động.

Mẹ nó chứ, xuất huyết dạ dày cũng không quên tán gái, cái kiểu tinh thần gì đây hả!

Chương 38

Mộc Mộc nhắn tin phản bác.

“Nếu tôi có thể làm anh xuất huyết, thì sao lại không thể bỏ anh ở bệnh viện đi chơi chứ?”

Trầm Ngang nhắn tin phản bác lại tin nhắn này.

“Em nói dối, em không nỡ.”

“Trầm tiên sinh, anh nghĩ tôi quá tốt rồi.”

Sau khi gửi xong tin nhắn này, Mộc Mộc ngồi yên trên ghế, nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, đợi một lúc lâu, bên kia rốt cuộc cũng có hồi âm.

“Không phải nghĩ, mà anh thấy được.”

Hồi âm không phải bằng tin nhắn, mà là giọng nói của anh.

Mộc Mộc quay lại theo hướng phát ra âm thanh, phát hiện cửa phòng đã bị mở ra, Trầm Ngang cầm chai truyền dịch đứng ở cửa, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng cặp mắt nhìn cô tựa như có ngọn lửa nhỏ bùng cháy.

height="8" width="48" align="justify">“Anh đi ra ngoài làm cái gì?” Mộc Mộc chống lại tình ý của anh, đồng thời cũng không muốn bị ngọn lửa của anh đốt cháy.

“Anh muốn nhìn em.” Khóe miệng Trầm Ngang từ từ mở ra, ánh lửa trong đôi mắt phát ra chiếu sáng cả khuôn mặt.

“Tôi thì có gì đẹp mặt, anh tự đi vào đi.” Mộc Mộc đưa mắt nhìn nơi khác.

Ngọn lửa đáng ghét, khuôn mặt tuấn tú đáng ghét.

“Trừ khi em vào cùng anh, nếu không anh cứ đứng ở đây.” Trầm Ngang sau khi sinh bệnh thì sự trưởng thành chững chạc giảm bớt, ngược lại tính khí trẻ con lại tăng lên.

“Trầm Ngang, anh dùng khổ nhục kế*!” Mộc Mộc nhíu mày: “Anh biết rõ dạ dày mình không tốt, nhưng không nói cho tôi biết, còn tùy ý để tôi càn quấy đến mức xảy ra tình trạng này để tôi mủi lòng, anh đừng tưởng tôi không biết!”

Khổ nhục kế: cố ý làm thương hại đến bản thân, đánh lừa lòng tin của kẻ địch, lợi dụng cơ hội đó để thực hiện mưu kế của mình

Ngoài dự đoán, Trầm Ngang lại hào phóng thừa nhận: “Anh đúng là sử dụnghổ nhục kế, anh không tính che giấu, chỉ muốn em mềm lòng, muốn em nguôi giận.”

Mộc Mộc chỉ vào anh, đầu ngón tay run rẩy: “Anh quá nham hiểm ……nham hiểm ……”

Đầu óc sôi sục nhất thời không nghĩ ra từ gì thích hợp, Mộc Mộc đảo mắt liên tục, cuối cùng cũng nói ra một từ không được ăn khớp cho lắm –

“Động vật thân mềm!”

Trầm Ngang mím môi cười, cười đến ái muội: “Em hẳn biết anh không mềm.”

Câu nói này khiến Mộc Mộc nhớ lại hình ảnh thiếu nhi không nên thấy, khuôn mặt nhất thời đỏ bừng: “Có tinh thần nói đùa chứng tỏ thân thể anh rất khỏe, tôi ở đây chỉ tổ lãng phí tài nguyên, tôi đi đây.”

Mộc Mộc nói xong liền xoay người bước đi, Trầm Ngang đương nhiên muốn vươn tay chặn lại, nhưng đột nhiên anh lại ôm bụng, từng giọt mồ hôi to đùng từ trán lăn xuống.

Tuy nói Trầm Ngang là ông hoàng diễn kịch nhưng cũng thông thể tự do khống chế phản ứng cơ thể, đúng không.

Mộc Mộc sợ xảy ra tai nạn chết người, chỉ có chịu thiệt cùng Trầm Ngang vào phòng, dìu anh nằm trên giường, thu xếp gọn gàng xong mới tuyên bố: “Trước tiên tôi phải nói rõ, anh đừng mong dùng chuyện này có thể uy hiếp tôi, tôi chỉ ở bệnh viện chăm sóc anh ba ngày, sau đó chúng ta tiếp tục đường ai nấy đi.”

Trầm Ngang không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý, chỉ nằm nhìn Mộc Mộc, ánh mắt kia phải nói là cực kỳ thâm tình.

Mộc Mộc đành cúi đầu lôi điện thoại lên mạng chơi.

Trải qua một cuộc huyên náo vừa rồi, trong phòng bệnh đột nhiên yên tĩnh hẳn, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng nước truyền dịch tí tách rơi xuống.

Bỗng lúc này Mộc Mộc nghe thấy Trầm Ngang hỏi: “Mộc Mộc, để anh theo đuổi em một lần nữa được không?”

Mộc Mộc thiếu chút nữa đánh rơi cả di động, khó khăn ổn định tinh thần, lập tức mạo hiểm nói dối: “Không được, tôi đã …… hợp lại với Lục Ngộ.”

“Vậy anh sẽ đuổi theo em tới lúc kết hôn.” Ánh mắt Trầm Ngang dịu dàng, nhưng giọng điệu lại rất kiên

Mộc Mộc nghe xong, nhất thời cảm thấy tương lai tươi sáng.

Nhưng vui sướng còn chưa nổi lên trong đầu, cũng chưa hiện ra ngoài mặt thì đã bị Trầm Ngang bổ sung: “Sau đó lúc hai người bước vào cục dân chính đăng ký kết hôn, anh sẽ cướp em đi.”

Quả đúng là…… Thủ lĩnh thổ phỉ.

Mộc Mộc khinh bỉ.

“Mộc Mộc, rót cho anh cốc nước đi.” Trầm Ngang yêu cầu.

Mộc Mộc vốn không muốn để ý đến anh, nhưng bộ quần áo dính máu anh thay ra đặt trên ghế lại đâm vào mắt cô.

Hóa ra anh mới là ngôi sao chổi của cô.

Mộc Mộc thở dài, đứng dậy rót nước cho anh.

Trầm Ngang nhìn bóng dáng cô, thỏa mãn thở dài: “Tan tầm mệt mỏi về nhà được em rót cho cốc nước, đây là lý tưởng hạnh phúc của anh.”

“Đầu óc anh bị ớt thiêu hỏng rồi à.” Mộc Mộc đưa cốc nước cho anh.

Trầm Ngang giơ tay ra nhận, hai người vừa cãi nhau, độ ăn ý suy giảm nghiêm trọng, cốc nước va chạm giữa hai nguồn lực, bị đổ một lượng lớn làm áo bệnh nhân của Trầm Ngang ướt nhẹp.

Mộc Mộc sợ anh bị cảm, vội vàng lấy khăn mặt, tháo vài cúc áo cởi áo anh ra, lau vùng ngực bị nước thấm ướt.

Đang lau lau chà chà bỗng phát hiện ngực trần Trầm Ngang có chút…… mê người.

Cơ ngực này hơi mập một chút, thiếu một chút gầy, hình dạng hoàn mỹ, làn da mịn màng, hấp dẫn tựa như ức gà cô thích ăn nhất.

Đang nhìn đến cao hứng, Mộc Mộc tinh mắt phát hiện độ phập phồng của ngực Trầm Ngang dần có xu hướng tăng lên.

Sẽ không phải……

Mộc Mộc ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy ngọn lửa nhỏ trong mắt Trầm Ngang giờ đã bùng cháy dữ dội.

Bầu không khí trở nên bất thường, Mộc Mộc vội vàng thu tay nhưng tay phải Trầm Ngangặt trên eo cô, trực tiếp dùng sức kéo Mộc Mộc nằm trên người mình. Cơ thể hai người bỗng chốc kề sát, không có lấy một tia khe hở.

“Buông ra!” Mộc Mộc cố gắng cựa quậy.

Bị đè nặng như vậy, bánh bao tròn cũng bị đàn áp thành sân bay Ấn Độ rồi.

“Mỗi lần đều nói cùng một câu, em không thấy đơn điệu sao?” Lửa nóng trong mắt Trầm Ngang toàn toàn thiêu đốt gương mặt Mộc Mộc.

“Mỗi lần đều làm động tác không bằng cầm thú, anh không thấy thẹn sao?” Mộc Mộc phản kích.

“Như em mong muốn, anh đổi động tác là được.”

Trầm Ngang nói xong, trực tiếp đưa tay đặt trên bộ mông Mộc Mộc.

Từ sau khi chính thức đi làm, mỗi ngày Mộc Mộc đều mặc trang phục công sở, không ngờ lại làm nổi bật dáng người bị ẩn giấu dưới trang phục đơn giản nhiều năm — ngực bộ cao ngất, eo thon tinh tế, đôi chân thon dài, đặc biệt là bộ mông, căng tròn rắn chắc, lúc đi theo quán tính lắc lư, chỉ cần nhìn qua sẽ thấy trong lòng tựa như bị lông chim khuấy đảo.

Ngứa ngáy đến tận xương tủy.

Trầm Ngang không phải là cậu bé mới lớn, nhưng mỗi lần thấy Mộc Mộc mặc trang phục công sở vẫn có xúc động muốn xông tới ôm cô ****.

Cũng may anh kiềm chế tốt, nên mới có thể nhẫn đến hôm nay.

Bàn tay to của Trầm Ngang bao trùm cái mông to tròn của Mộc Mộc, nhẹ nhàng xoa nắn, cảm giác co giãn đàn hồi này khiến dạ dày đang đau của anh biến mất tăm.

Tình dục luôn là viên thuốc vạn năng của đàn ông.

Anh ôm viên thuốc cực lớn Mộc Mộc, vui vẻ thoải mái.

“Trầm Ngang thối, anh không biết xấu hổ!” Mộc Mộc hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng bởi vì khí lực anh quá lớn khiến cô không thể động đậy.

“Lòng của anh đều đặt trên người em, vì em anh tình nguyện không cần.” Trầm Ngang trả lời, động tác trên tay vẫn không ngừng nghỉ.

Mộc Mộc cảm thấy giờ phút này cô như m bị thiêu đuôi, còn là con mèo bị đè chặt.

“Anh còn như vậy cả đời này tôi sẽ không để ý đến anh nữa!” Mộc Mộc uy hiếp.

Nhưng uy hiếp không có tác dụng, bộ mông đáng thương của cô chỉ có thể tùy ý bị anh bắt nạt. Mà càng tồi tệ hơn là, Trầm Ngang lại không bằng lòng vuốt ve cách vật liệu may, tay anh lần mò theo váy ngắn tiến vào, trực tiếp tiến hành …… Thịt cùng thịt tiếp xúc.

Quả thực đúng là thịt thịt lan tràn.

Mộc Mộc cảm giác mình giống như nữ y tá trong phim AV Nhật Bản, ban đêm đi tuần tra bị kẻ xấu bắt lại.

Rất đáng xấu hổ.

Càng đáng xấu hổ hơn là, tay Trầm Ngang đang làm chuyện hạ lưu bậy bạ, nhưng ánh mắt, giọng nói, vẻ mặt đều cực kỳ chân thành, đặc biệt nhập tâm.

“Không sao cả, cả đời anh quấn quít lấy em là được.”

Chương 39

Tay Trầm Ngang tiếp tục triền miên, ăn no say thân thể ngày đêm mong nhớ.

Mộc Mộc tức đến tâm can tỳ phế đều đau, kéo ống truyền ra, kim tiêm trên mu bàn tay Trầm Ngang bị bật ra, dòng máu đỏ tươi nhỏ giọt xuống khăn trải giường trắng tinh, như đóa hoa tươi nở rộ giữa tuyết trắng lộng lẫy.

Trầm Ngang bị đau buông tay, Mộc Mộc nhân cơ hội trốn thoát, vội nói: “Tôi sẽ không đến thăm anh nữa, tự anh tìm người khác đến chăm sóc mình đi!”

“Nhưng anh vẫn thích được em ‘Chăm sóc’ hơn.” Trầm Ngang một tay gối đầu, tay kia đặt trên đệm giường, tùy ý để máu tươi nhuộm dần.

Lại dùng khổ nhục kế, quả cao tay.

Mộc Mộc không dám nhìn tiếp, vội lao ra cửa, kết quả thiếu chút nữa đụng phải Trầm Thịnh Niên và

Hơn nữa nhìn dáng vẻ của họ, dường như đã đứng nhìn ở đây nhìn rất lâu.

Nhớ cảnh kích tình triền miên trên giường vừa rồi của mình và Trầm Ngang, Mộc Mộc không khỏi xấu hổ: “Hai người sao lại có thể không lên tiếng nhìn trộm người khác chứ?”

Trầm Thịnh Niên nhún vai: “Trò hay vốn là dùng để xem.”

Nói xong còn vuốt cằm bổ sung: “Mọi người đều nói đàn ông già rồi thường thích mông phụ nữ, xem ra lời này quả nhiên không giả.”

Mộc Mộc xấu hổ đến mức mặt đỏ tai hồng, không biết nên làm thế nào.

Đúng là báo ứng, nếu một ngày mình nhìn thấy người khác làm việc, thì sẽ có một ngày nào đó mình làm việc bị người khác nhìn thấy.

Trầm Thịnh Niên không tính tha cho cô: “Dì nhỏ, tình cảm của cô và chú tôi đã sâu nặng đến mức này rồi thì nên nhanh chóng hợp lại đi, cứ như vậy không danh không phân, nhìn chẳng khác nào Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh sau lưng Vũ Đại Lang yêu đương vụng trộm cả.”

Mộc Mộc tự thấy bản thân không giống Phan Kim Liên, Trầm Ngang cũng không giống Tây Môn Khánh, nhưng Trầm Thịnh Niên lại đặc biệt giống Vương Bà.[1]

“Dù sao tôi và anh ta vốn không có liên quan.” Mộc Mộc không thể không giải thích lại lần nữa.

“Vẫn câu nói kia, đây là suy nghĩ của cô thôi.” Tần Hồng Nhan một bên cất công văn, một bên nhàn nhã nói: “Theo tôi thấy, cô đừng kháng cự nữa, cứ thẳng thắn hợp lại với anh ta đi, dù sao kết quả đều giống nhau .”

Hai người này đúng là hợp nhau, Mộc Mộc không muốn để ý tới họ nữa, nhấc chân bỏ chạy.

Phía sau truyền đến lời dặn của Trầm Thịnh Niên: “Dì nhỏ, ngày mai nhớ đến đúng giờ, nếu không chú tôi không có người đưa cơm, sẽ đói chết.”

“Nếu tôi còn đến nhìn anh ta nữa thì tôi sẽ là chày gỗ!” Mộc Mộc không quay đầu đáp.

Mộc Mộc quả thật mặc kệ Trầm Ngang chết sống, nhưng ngày hôm sau lại được tin báo ‘Trầm Ngang mặc dù nằm viện nhưng vẫn không quên công việc, quyết định làm việc trong bệnh viện, yêu cầu Mộc Mộc mang tất cả các tài liệu tới’.

Mộc Mộc nhìn gương, cảm thấy mình chẳng khác nào chày gỗ.

“Cháo này rất thơm, nếu có thể được em bón cháo cho anh thì còn ngon nữa.” Ăn xong cháo gà Mộc Mộc đưa tới, Trầm Ngang tổng kết đánh giá.

“Giám đốc Trầm, nếu ăn xong rồi phiền anh mau đọc công văn rồi ký tên, để tôi có thể mang về công ty càng sớm càng tốt.” Mộc Mộc ước gì có thể hóa thành Na Tra, đạp phong hỏa luân thoát khỏi người anh.

“Những công văn này rất quan trọng, anh phải cẩn thận từ từ xem.” Giọng điệu Trầm Ngang nghiêm túc đứng đắn, nhưng khóe miệng lại cong lên cười.

Mộc Mộc muốn ra ngoài đi dạo, nhưng Trầm Ngang một lúc kêu nước, một lúc lại kêu cô gọi y tá, tóm lại khiến cô không có cơ hội rời đi.

Rốt cuộc chiêu gì cũng đều dùng hết, Trầm Ngang làm cho Mộc Mộc phải ngồi trên sô trong phòng chờ, nói là có cô ở cạnh, anh mới tập trung tinh thần làm việc cho tốt được.

“Tôi không hiểu, anh đang xem tôi là cốc cà phê Blue Mountain của anh à?” Mộc Mộc hỏi.

Vốn nghĩ anh sẽ trêu chọc mình, sẽ nói cô là cà phê hòa tan Nescafé. Nhưng Trầm Ngang chính là Trầm Ngang, nhân tài không lãng phí thời gian và tinh lực đấu võ mồm, trực tiếp đáp trả một câu tình sâu ý nặng: “Em không chỉ là cà phê của anh, mà còn là xuân dược của anh.”

Ông chú này không phải yêu đến mất trí rồi chứ!

Cánh tay Mộc Mộc nổi đầy da gà, muốn đạp cửa bỏ chạy. Nhưng lại nghĩ đến những người đang chờ chữ ký Trầm Ngang ở công ty, chỉ có thể nhịn xúc động xuống, lấy cớ đi mua đồ uống xuống vườn hoa bệnh viện đi dạo.

Trầm Ngang nằm tại bệnh viện tư nhân, không gian yên tĩnh, hoa mai tươi thắm, hương hoa ngào ngạt thấm vào ruột gan.

Mộc Mộc ngồi trên ghế, ôm cốc trà sữa ấm áp trong tay, nhìn phong cảnh xung quanh, cảm xúc nhất thời biến đổi.

Cô và Trầm Ngang nếu cứ tiếp tục kéo dài như vậy, rốt cuộc khi nào mới kết thúc đây.

Đương nhiên cô có tình cảm với anh, nếu không sẽ không cùng anh dây dưa lâu như vậy. Nhưng cô đã đánh mất lòng tinnh, làm sao mới có thể hợp lại đây?

Mối quan hệ của bọn họ, thật là…… So với ruột heo còn rối rắm hơn.

Đang cúi đầu than thở, đột nhiên một đôi giày nam trắng bỗng xuất hiện trong tầm mắt cô.

“Từ xa trông thấy dáng em, tuy anh không tin nhưng vẫn đi tới, không ngờ thật sự là em.” Giọng nói Lục Ngộ chứa đầy sự vui mừng vang lên trên đầu cô.

Mộc Mộc ngẩng đầu. Anh đứng ngược sáng, quanh người đều có ánh nắng vàng ấm áp, đẹp đẽ trong sáng.

“Sao anh ở đây?” Cô hỏi.

“Anh đến thăm chị anh.” Lục Ngộ trả lời.

Mộc Mộc bỗng chốc căng thẳng: “Chị anh sinh bệnh? Bệnh gì? Không sao chứ?”

Chị gái Lục Ngộ là Lục Lộ, một cô gái năng động cởi mở, có gặp Mộc Mộc vài lần, hai người rất hợp nhau. Nhưng sau khi Lục Ngộ đi, Mộc Mộc liền cố ý cắt đứt liên lạc với chị ấy, cho nên vài năm qua không hề gặp mặt.

Cô là người nhát gan, sợ nhất là phải thấy cảnh đau lòng.

Đối mặt với những câu hỏi của Mộc Mộc, biểu cảm Lục Ngộ dường như có chút cứng nhắc.

Trái tim Mộc Mộc thoáng trầm lặng, vội bảo Lục Ngộ dẫn cô đi thăm chị ấy.

Lúc cô bước vào phòng bệnh, thấy đầu Lục Lộ nhẵn bóng, trái tim Mộc Mộc như bị tảng đá đè nặng, dần dần chìm xuống nơi thấp nhất.

Không thể nổi lên.

Tuy sắc mặt Lục Lộ tái nhợt, thân hình khô gầy, nhưng tinh thần vẫn sôi nổi như trước: “Đây không phải là Mộc Mộc à? Chúng ta bao nhiêu năm không gặp rồi! Đến đây đến đây, để cho chị xem nào! Ồ, lớn rồi, trưởng thành rồi, ngay cả bộ ngực cũng lớn thành cái chén rồi!”

Lục Lộ vừa nói vừa kéo Mộc Mộc đến bên giường, bàn tay kia đã sớm không còn mượt mà giống năm ấy, sờ lên như đang vuốt ve một thân cây khô héo.

Sinh mệnh khô héo.

“Mộc Mộc, em nhẫn tâm, năm đó thằng nhóc xấu xa này đi rồi cũng không thèm để ý tới chị, đúng là khác phái có khác!” Nhưng Lục Lộ không để cho Mộc Mộc có cơ hội được mở miệng, vuốt cái đầu nhẵn bóng của mình, tự giễu: “Em đến chả đúng lúc gì cả, chị đang điều trị bệnh bằng hoá chất, tóc tai rụng hết. Chị còn hay nói đùa với bác sĩ, nói chị sinh bệnh không đúng lúc, nếu bệnh vào mùa hè thì tốt rồi, đầu trọc mát mẻ, còn mùa đông thì chỉ có thảm, trời lạnh đầu sắp đóng băng cả rồi.”

Mộc Mộc bị Lục Lộ chọc vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.

“Được rồi, chị nghỉ ngơi đi, ngày nào cũng không ngừng nói chuyện, chị không thấy mệt à?” Giống như các cặp chị em khác, Lục Ngộ và Lục Lộ đặc biệt thích cãi nhau.

“Chị em còn chẳng biết sống được bao lâu, đương nhiên là phải tranh thủ nói hết những lời cần nói trong đời. Nếu em không cho, sau này chị chết liền biến thành quỷ, hàng đêm tới tìm em nói chuyện, đến lúc đó đừng bị chị dọa tới mức tè ra quần đấy.”

“Chị nói bậy bạ gì đó?” Lục Ngộ nhíu mày.

Lục Lộ kéo Mộc Mộc, chỉ vào em trai cười nói: “Em nhìn xem nó nhíu mày có giống ông cụ non không, thằng bé này từ khi sinh ra đã mang dáng ông cụ non rồi, rất thích giả bộ. Em xem lúc trước khi nó sang Anh du học, rõ ràng nhớ em đến chết, nhưng lại liều chết chịu đựng, không chịu gọi điện cho em, còn năn nỉ chị lén lút nhìn em, tiện thể kể lại tình hình gần đây của em cho nó, em nói nó có điên không?”

Mộc Mộc giật mình, khóe mắt thoáng một thấy cơ thể khác cũng cứng ngắc.

May thay y tá xuất hiện đúng lúc, đỡ Lục Lộ ngồi lên xe lăn, đẩy đi kiểm tra.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, bởi vì lời nói Lục Lộ khiến không khí có chút xấu hổ, trầm mặc một lúc lâu, Mộc Mộc mới hạ giọng hỏi: “Chị anh bị bệnh gì vậy?”

“Ung thư vú, lúc phát hiện ra đã là giai đoạn cuối, sau khi phẫu thuật thì tiến hành điều trị bằng hoá chất.” Lục Ngộ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đối diện phòng bệnh này là vườn hoa bệnh viện, trời đông giá rét khiến cây cối có vẻ vắng lặng ảm đạm.

“Nghe nói bệnh ung phụ thuộc rất nhiều vào tâm trạng người bệnh, tính cách chị ấy cởi mở như vậy, nhất định sẽ không có việc gì đâu.” Mộc Mộc vội vàng an ủi.

ói là như vậy, nhưng đáy lòng lại nặng trĩu, cảm thấy cực kỳ đau đớn.

Trong ấn tượng của Mộc Mộc, Lục Lộ là một cái cô gái yêu cái đẹp, cũng yêu nhất mái tóc dài của mình, mỗi khi thấy một sợi tóc rụng chị ấy cũng sẽ đau buồn lải nhải cả ngày, nhưng nay mái tóc đen đã không còn, chị ấy nhìn vào gương không biết sẽ cảm thấy thế nào.

“Bởi vì Lục Lộ xảy ra chuyện cho nên gần đây anh cũng ít tới tìm em. Đúng rồi, em tới bệnh viện làm gì?” Lục Ngộ tò mò.

“Em…… em mang tài liệu cho lãnh đạo.” Mộc Mộc tuy rằng nói đúng sự thật, nhưng tự dưng lại thấy chột dạ.

Trong lòng còn có nửa câu khác — thỉnh thoảng còn bị ép làm ấm giường.

Lục Lộ làm kiểm tra e chừng trong vòng nửa giờ chưa thể xong được, Mộc Mộc nhìn đồng hồ thấy không còn sớm, nhân tiện nói: “Em còn có việc, dù sao mỗi ngày em đều phải chạy đến bệnh viện, có việc gì cần cứ nói em một tiếng.”

Lục Ngộ nói cảm ơn, Mộc Mộc chuẩn bị rời đi, đi đến cửa bỗng Lục Ngộ ở phía sau nói: “Vừa rồi, lời của Lục Lộ …… Đều là sự thật.”

“Ồ.”

Mộc Mộc không dừng bước, vẫn đi ra ngoài.

Hành lang trống trải, tràn ngập mùi thuốc khử trùng, Mộc Mộc tựa như đang đi trên con đường kỷ niệm, bức tường trắng xóa tái hiện lại quá khứ của hai người.

Bọn họ tuy bàn cách bàn, một trước một sau ngồi hơn nửa năm nhưng chẳng hề nói chuyện, đôi khi vào những trường hợp đặc biệt như trả sách bài tập mới nhìn nhau một chút.

Mộc Mộc nhớ rõ lần đầu tiên bọn họ “thân thiết” nói chuyện là vào kỳ học thứ hai, trước đó bởi vì áp lực học tập, dì cả của cô tới không đều đặn, một là không đến, mà hễ đến là ra ào ạt.

Tiết cuối sáng hôm đó, Mộc Mộc phát hiện có một dòng nước ấm từ hạ thân mình chảy ra. Mà bi kịch hơn là, ngày đó lại đúng lúc cô mặc trang phục văn nghệ, váy bông trắng.

Tình trạng đó, thê thảm chẳng khác nào đẻ non.

Kết quả sau khi tan học, Mộc Mộc chỉ có thể cúi đầu chờ mọi người đi v�

Nhưng cho dù bình an đứng dậy thì làm sao cô dám ăn mặc như thế chạy qua ký túc xá về phòng chứ?

Mộc Mộc vừa thẹn vừa sợ, cứ như hệ thống sưởi bị nhét cả khối đá, cả người đầy mồ hôi.

Trong lúc cô đang lo lắng sắp chết thì bỗng có một chiếc áo khoác nam sinh nhẹ nhàng đặt lên bàn cô, Lục Ngộ đứng sau không nói gì, vội bước nhanh ra phòng, Mộc Mộc tinh mắt phát hiện vành tai anh đỏ lên.

Áo khoác đồng phục nam sinh đủ dài, đủ để che khuất dấu vết dì cả của mẹ tới, Mộc Mộc như được đại xá, nhanh chóng mặc áo khoác, thành công về được phòng ngủ.

Đại khái sau này Mộc Mộc mới biết, bởi vì Lục Ngộ có một người chị nên từ lúc chị ấy dậy thì đã thường xuyên giúp chị ấy khắc phục hậu quả, loại chuyện này từng làm không ít, cho nên có thể nhìn ra khốn cảnh của Mộc Mộc, liền ra tay giúp đỡ.

“Nhưng ngày đó sao lại trùng hợp anh bỗng để ý thấy em đang khó xử chứ?” Mộc Mộc tò mò.

“Bởi vì ngày nào anh cũng chú ý đến em.” Lục Ngộ cúi đầu nói.

Sau đó hai người liền đỏ mặt, Mộc Mộc làm bộ như không nghe thấy, còn Lục Ngộ cũng làm bộ như mình chưa nói.

Kỷ niệm xưa cũ như quả táo xanh, vừa ngọt, lại vừa chua.

[1] Vương Bà là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết văn học Trung Quốc Thủy Hử của Thi Nại Am. Vương Bà là người ở huyện Cảnh Dương. Không họ hàng quyến thuộc, thuở trẻ thì làm gái phong trần, lẳng lơ phóng đãng, về sau ở tuổi trung niên thì làm bà mai, chướng mắt trước cảnh “chồng xấu vợ đẹp” của cặp vợ chồng Võ Đại và Kim Liên. Nên móc nối cho 2 người Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên để kiếm lợi từ cái chuyện mèo mỡ trái thiên lý. Sau khi sự việc đổ vỡ, bị Võ Đại Lang phát hiện, chính bà là người chủ trương kêu Kim Liên bỏ thuốc độc mưu hại Võ Đại Lang. Lúc Tây Môn Khánh vàPhan Kim Liên bị Võ Tòng giết để tế huynh trưởng. Bà cũng bị quan huyện huyện Cảnh Dương phán Lăng trì xử tử…


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Lamborghini Huracán LP 610-4 t